Hôm ấy, tôi đến nhà một người bạn, nhà bạn nằm trong phố, đến nơi mới biết đó là một cái biệt thự cổ từ thời Pháp, đứng ngoài nhìn đã thấy sự tiêu điều xập xệ. Kế bên cổng căn nhà có một bà già bán nước ngay trên vỉa hè. Người bạn chưa về nên tôi đành ngồi ở cái hàng nước đó uống trà đá và đợi. Nhìn vào trong căn biệt thự tối om mặc dù những đường nét còn lại trên mặt tiền vẫn gợi lên những nét hào hoa thưở nào, tường bao bên ngoài rệu rã như muốn sụp xuống, xung quanh là những căn nhà xây theo kiểu hiện đại, cao lớn, mình bọc đầy nhôm kính vươn lên như muốn nuốt chửng căn biệt thự cũ kỹ.
Bạn về, chúng tôi không vào nhà mà quyết định đi đâu đó. Tôi lại gần bà bán nước trả tiền, thấy trên bức tường phía sau lưng bà có treo một cái bằng huy chương kháng chiến hạng nhất lồng trong khung kính.
Tôi hỏi người bạn về căn biệt thự đó thì được biết trong đó có bốn gia đình ở, gia đình người bạn và hai nhà khác có điều kiện kinh tế muốn đứng ra mua lại hết phần của ba nhà kia để sửa sang lại căn biệt thự nhưng có một hộ cuối cùng là một bà già không chịu bán, bà ấy kêu rằng phần lớn cuộc đời bà ấy đã trôi qua ở đó nên bà ấy muốn được chết tại đó, vì vậy căn biệt thự không thể sửa sang lại, nó cứ hoang phế dần đi như thế giữa thành phố hoa lệ. Còn bà già bán nước vốn trước cũng ở trong căn biệt thự đó song đã bán nhà cho người khác, giờ chỉ ngồi bán nước trước cổng, mấy gia đình trong biệt thự vẫn để bà ấy làm vậy vì bà ấy góa, chồng con đều đã mất, không có nguồn sinh sống nào khác.
Đã có lần tôi chứng kiến một vụ cưỡng chế dỡ nhà lấn chiếm trái phép ở bên hàng xóm, có bà già ôm ảnh người con liệt sĩ ngồi khư khư giữa nhà kêu la, thế mà rồi chính quyền phải chịu không làm gì được, mảnh đất ấy sau này có giá bạc tỷ. Lại có những lần tôi ngồi uống cafe trên phố, xe công an với dân phòng thường chạy qua chạy lại bắt bàn ghế, xe cộ bày trên vỉa hè rầm rầm, tất nhiên những nhà nào biết lo liệu thì vẫn yên ổn làm ăn. Cái vinh quang của quá khứ nằm trên huy chương kháng chiến hạng nhất đó có lẽ đã che chở nguồn sống duy nhất của cho bà già bán nước trên vỉa hè, không một ai từ dân phòng cho tới cán bộ chính quyền địa phương có đủ can đảm để gạt đổ cái dấu tích vinh quang ấy, người ta sợ phải bắn đại bác vào quá khứ.
Gia đình người bạn đã nản với căn biệt thự xập xệ, họ tìm mua một căn nhà mới ở gần đó, đối với họ giấc mơ về căn biệt thự cổ xinh đẹp mặt phố đã hết. Những người còn lại sẽ tiếp tục chung sống với sự tồi tàn hay ra đi, đó là sự lựa chọn của họ, căn biệt thự là không thể cứu vãn được nữa. Một ngày nào đó nó sẽ sụp đổ và bị thay thế bằng một căn nhà mới bọc nhôm kính sáng loáng. Cái hồn xưa của đô thành hoa lệ, căn biệt thự cổ sẽ biến mất dần như thế, không phải vì người ta không đủ khả năng cứu vãn lấy những thứ tốt đẹp cho hiện tại mà chỉ đơn giản là vì người ta không đủ sức đoạn tuyệt với quá khứ.
Filed under: Uncategorized | Tagged: biệt thự cổ, phố, văn học, đời sống | 1 Comment »